TRUYỆN THƠ MỚI CẬP NHẬT

AI NGƯỜI CHỜ ĐỢI
CHÀO NHÂM NGỌ
CHỈ CẦN VỚI TAY LÀ HÁI ĐƯỢC NHÀNH MAI NĂM 2001
AI NÍU MÙA XUÂN ĐẤY !
ANH CÓ LÀ MÙA THU
BAO GIỜ LỘC NÕN
BAO GIỜ TA TỚI
BAO GIỜ TRỜI HỬNG PHÍA ĐÊM SÂU…
BÊN KIA NỖI NHỚ
CÁI LO CỦA MẸ

CÁI LO CỦA MẸ

CÁI LO CỦA MẸ

Lê Thị Kim

 

“Ăn chẳng biết lo”

Mẹ thường bảo thế

Bé hay hỏi mẹ

Thế nào là lo?

 

Những khi mưa to

Bé thường nhắc ghế

Nhìn qua cửa sổ

Thích trời mưa ghê!

 

Lần nào cũng thế

Chiếc thấp chiếc cao

Chiếc khập khễnh chào

Chân còn chân gãy

Chiếc mập chiếc gầy

Bé điều nhặt lấy

Xếp vào cho cao

 

Mấy lần mẹ bảo

Bé vẫn không nghe

Bé nghĩ chẳng té

Vì bé giỏi mà!

 

Hai lần mẹ la

Bé không làm nữa

Nhưng mà bé nhớ

Ông trời mưa ghê

 

Hôm nay lại về

Cái hạt mưa xinh

Bé vui như thể

Bố công kênh mình

 

Và rồi nhặm lẹ

Bé kê ghế dài

Cả họ hàng ghế

Để nhìn mưa rơi

 

Nhưng vì quá vội

Chồng ghế đổ nghiêng

Một tiếng rầm lớn

Ngoài sân sấm rền

 

***

Khi bé tỉnh dậy

Thấy mẹ ngồi canh

Mặt mẹ thật xanh

Xanh như tàu lá…

 

Khi bé tỉnh dậy

Mẹ vẫn ngồi bên

Cạnh gối bé mềm

Đầu mẹ đổ nghiêng…

 

Khi bé tỉnh dậy

Mẹ vẫn ngồi bên

Mắt mẹ sâu thêm

Và vẫn ngồi đấy…

 

Mẹ ơi bé thấy

Dáng mẹ cong gầy

Như ánh trăng non

Sao mẹ không ngủ

Thức hoài bên con

Mỏi mòn dáng mẹ

 

***

(Mình thật đáng đòn…)

Mẹ ơi bé đã

Biết thế nào là

Cái lo của mẹ!

 

Tháng 4/1979-

 

LTK

   
 
Bản quyền thuộc về tác giả Lê Thị Kim
Design by Websoft