CHỈ CẦN VỚI TAY
LÀ HÁI ĐƯỢC NHÀNH MAI NĂM 2001
Lê Thị Kim
Thời gian đi bằng đôi chân của gió
Xin chớ ngập ngừng như chiếc lá rơi
Ta sẽ bị bỏ lại đằng sau nếu chần chừ chậm trễ
Nhưng năm tám mươi đã gõ cửa rồi
Chỉ cần với tay là hái được nhành mai năm 2001
Em đang hình dung về chúng ta năm 2001
Không biết lúc ấy anh và em có bị bỏ rơi theo năm tháng
Khi ấy ta mới hơn bốn mươi tuổi đầu
Và đất nước bao giờ cũng như hai mươi tuổi
Cái tuổi tình yêu mơ mộng và tráng kiện
Cái tuổi có thể xốc núi trên lưng, rẽ biển mà đi
Ơ, bây giờ chúng ta đang ở vào tuổi ấy
Những sức lực dư thừa trong chúng ta xin đừng để phí hoài
Để đến năm 2001 chúng ta đừng thấy minh thừa thãi
Trong những ngày hạnh phúc ấy
Chúng ta không nghĩ mình là kẻ ch ẳng góp phần
Những năm tháng này còn nhiều khó khăn
Giặc giã bên ngoài bão lụt bên trong,
Những biếng lười quan liêu còn bệnh dịch
Anh và em.
Chúng ta tuy không còn ăn bo bo
Đi làm ca đêm qua quán nhỏ nhiều khi vẫn chẳng dám vô
Mùa xuân, em chưa có vải may đồ mới để làm đẹp mắt anh
Những gian lao cho dù chồng chất
Những vất vả còn trĩu nặng đôi vai
Nhưng sau giờ thí nghiệm em vẫn ngồi làm thơ ca ngợi cỏ
Và gặp bạn bè đông vui vẫn tíu tít nói cười.
Xuân năm nay
Mùa xuân của những dự định lớn lao thai nghén
Mùa xuân của tình yêu của trời cho
Vâng, vòm me trước nhà em thay lá mới lúc nào
Những lúc em nằm ngủ trong nhà
Mặt đất mới nhú lên những chồi lửa biếc
Cây mới trổ lộc non
Hoa mới xoè nụ
Sự sống, vẻ đẹp xuất hiện không khoe khoang
Tình yêu lâu bền nào cũng thế
Em muốn kể với anh là, về hoa, về nắng trời, chim sẻ
Về những trái cây
về trái tim
Trái tim
Mỗi chúng ta điều mỗi người một trái
Hãy giữ cho nhau, hãy giữ cho mình
Chúng ta đâu chỉ có sống cho hôm nay
Chúng ta đang sống cho năm 2001 sắp tới
Với chiếc búa, cây cuốc và ngòi bút
Với mồ hôi của chính chúng ta
Đổ ra nuôi sống mặt đất này
Nuôi sống những vui buồn hạnh phúc
Từ những niềm ưu tư bé nhỏ như cỏ may
Đến những đỉnh núi cao chọc trời của đất nước
Đâu đâu em cũng gặp
Những tiếng thở dồn dập cho tương lai
Cho hạnh phúc của cháu con năm 2001
Anh và em
Chúng ta đi hoài qua rãnh cày xưởng máy
Đâu phải để nhặt vỏ sò hay sỏi tặng nhau
Ta tặng nhau một trái tim gắn cùng công việc
Gắn cùng những vất vả lo toan
Ngay trong từng tích tắc
Để chúng ta có thể dang tay mà hái năm 2001 với một nhành mai.
LTK |