
Lê Thị Kim bên giá vẽ
18g30 ngày 22.10 trên kênh HTVC Thuần Việt trình chiếu phóng sự Thơ và hoạ của Lê Thị Kim. Đây cũng là dịp kết thúc cuộc triển lãm thơ và hoạ của chị tại khu du lịch Văn Thánh- TP.HCM, kể từ đêm khai mạc 10.10.10 thật lãng mạn trong cơn mưa dữ dội với đông đảo bạn bè đồng nghiệp đội mưa đến chúc mừng. Và cũng từ “cơn mưa nghệ thuật” ấy, nhà thơ Tôn Nữ Thu Thuỷ đã có những dòng đầy cảm xúc về tác phẩm của nhà thơ- hoạ sĩ Lê Thị Kim.
Chất thơ chảy vào khung tranh
TÔN NỮ THU THỦY
Vừa gần gũi vừa lạ lẫm, những khuôn mặt thiếu nữ thuần khiết, thanh tịnh, với ngấn cổ vươn cao và đôi mắt biết nghe. Sao trầm mặc, sao lắng sâu, sao diệu vợi đến vậy? Nghe ra từ tranh của chị nỗi yêu thương, hoài nhớ, mong ước dành cho những người thân thiết trong cuộc đời, là mẹ là em, là những ca nữ với cung đàn xưa, là người trong đêm nhớ nhà, là người chênh vênh với vầng trăng khuyết… Dễ nhận ra hình ảnh con người xuất hiện trong tranh của chị luôn là điểm sáng để hướng đến, hoàđồng và chia sẻ.
Tranh của Lê Thị Kim
Có phải từ tâm ý hướng về điều thiện mỹ quý giá mà cũng thật mong manh trong cuộc sống, Lê Thị Kim thường chọn thể hiện sắc trắng lạ lùng biến ảo đến vậy. Đó là màu trắng tinh khôi ở những khuôn mặt, những bờ vai thon gầy, và cả con đường, hay dòng sông trong buổi nhớ nhà. Sắc trắng ấy tương phản với sắc nâu, đen, tím thẫm, vàng cam… với bao đường nét đôi khi siêu thực như phân định từng mảng tâm trạng, hiện thực, cho thấy dù cảnh ngộ có hao khuyết thế nào đi nữa, điểm sáng của tâm thức vẫn còn lại mãi, để lưu giữ những ý nghĩa, những hi vọng sáng tươi.
Tranh của Lê Thị Kim
Đã đến lúc ta không nhất thiết tự hỏi Lê Thị Kim là người làm thơ lâu năm hay là người vẽ tranh nữa. Chị đã say mê làm thơ và vẽ tranh.
Lê Thị Kim vẽ tranh là đi qua và giữ lại khoảng trời riêng đẹp đẽ, dịu nhẹ, tốt lành. Và do vậy, với chị, vẽ tranh cũng là một cách sống.
http://nhavantphcm.com.vn/doc-duong-van-hoc/tin-van/lang-man-tho-va-hoa-le-thi-kim.html